Tôi đọc quyển sách này năm 2016, đến bây giờ cũng không còn nhớ vì sao tôi chọn chủ đề vô cùng đáng sợ này để đọc nữa. Có điều tôi sẽ không quên những thông địệp được đề cập trong sách. Tác giả, cũng chính là một bác sỹ, Atul Gawande, với tình yêu thương con người và sự tận tâm với nghề đã truyền đi một thông điệp về sự hữu hạn của đời người, và cung cấp cho người đọc một cái nhìn sâu sắc hơn về y học hiện đại, cũng như cách thức chúng ta đối mặt với lão hóa, bệnh tật và cả cái chết. Ông sở hữu một giọng văn mượt mà, lối kể chuyện sinh động và lay động lòng người. Nếu bạn có nhiều thời gian rảnh, hãy đọc quyển sách này một lần nhé.

Già đi là như thế nào? Chết nghĩa là sao? Những điều này sẽ ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống của bạn và người thân? Thú thật trước khi đọc quyển sách này, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ về những chuyện này. Trường lớp và xã hội đã dạy tôi nhiều kiến thức và kỹ năng sống nhưng chưa ai dạy tôi phải nhìn nhận và xử lý phần tất yếu của cuộc đời này như thế nào. Hằng ngày, tôi nhìn thấy cuộc sống của ông bà mình mà không thực sự ý thức được những điều họ đã và đang, và sẽ trải qua. Với tôi lúc ấy mọi thứ rất đơn giản, ông bà đã vất vả cả đời rồi, tuổi già là lúc để nghỉ ngơi. Có gì mà phải nghĩ chứ??!! Sau khi đọc sách tôi mới thấy mình lầm to. Cuộc sống luôn đầy ấp vấn đề, dù ở độ tuổi nào, bạn cũng sẽ đối mặt với những khó khăn nhất định. Tôi hy vọng quyển sách này sẽ giúp bạn có hình dung cụ thể hơn về những khó khăn đó và một vài gợi ý về cách chúng ta có thể làm giảm các tác động tiêu cực mà chúng mang đến. Suy cho cùng thì việc già đi và chết như thế nào là một vấn đề rất cá nhân, chất chứa rất nhiều quyết định khó khăn nên không ai có thể giúp ai đưa ra bất kỳ câu trả lời chắc chắn hay hướng dẫn cụ thể nào. Tuy nhiên, các chủ đề được nêu ra trong sách đã gợi mở cho tôi những điều nên suy nghĩ, về việc chết đi, ý nghĩa của nó, và chuẩn bị tâm thế đón nhận những gì sẽ xảy ra. 

Trong tác phẩm, bác sỹ phơi bày những giới hạn và nhược điểm của ngành y, những hệ lụy và nỗi đau mà con người phải gánh chịu khi y học đề cao việc cứu sống và duy trì sự sống hơn chất lượng cuộc sống của bệnh nhân. Từ trước đến giờ, xã hội nhìn nhận thành công của một bác sĩ là khả năng chữa bệnh, càng mau hết bệnh thì bác sĩ càng giỏi. Trong những trường hợp bệnh hiểm nghèo, khả năng kéo dài sự sống cho bệnh nhân lại là thước đo tay nghề của bác sĩ. Theo bác sĩ Gawande, đó không phải lỗi của bác sĩ, mà là một văn hóa được chính chúng ta dựng nên. Cách chúng ta suy nghĩ, cách chúng ta đối xử với người già, và cách chúng ta trông đợi ở bác sĩ đã buộc họ phải làm mọi cách để làm chậm quá trình chết đi của con người.

Điều này dẫn đến một hệ lụy đáng buồn là nhiều bác sĩ được đào tạo xuất sắc về mặt chuyên môn, nhưng lại không biết làm thế nào để nói cho bệnh nhân biết sự thật về bệnh của họ. Những y bác sĩ này thường cảm thấy bối rối, thậm chí không muốn phải là người thông báo cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân khi tình hình bệnh chuyển biến theo hướng tiêu cực. Vì sợ đối mặt với những điều đó, nhiều bác sĩ vin vào những hy vọng hão huyền về khả năng cứu người của y học và đề xuất cho bệnh nhân hàng loạt biện pháp chữa trị để nuôi những hy vọng hão đó. Trên thực tế, hành động này chỉ khiến cho người bệnh và cả thân nhân của họ thêm hao mòn khổ sở chứ không mang lại ích lợi gì cả về mặt thể xác lẫn tinh thần.

Càng đáng buồn hơn khi điều này không những đúng với các bác sỹ mà còn đúng hơn với người nhà bệnh nhân. Trong rất nhiều gia đình, chúng ta có xu hướng giấu kín người bệnh về thực trạng bệnh của họ đến chừng nào còn có thể. Vì chúng ta sợ họ đau buồn, mất tinh thần, ảnh hưởng đến quá trình điều trị. Điều này không sai,  tuy nhiên nếu hiểu rằng bệnh nhân luôn có quyền quyết định với cơ thể họ, cách họ chọn đối mặt với bệnh tật hiểm nghèo, thì có thể chúng ta sẽ đưa ra lựa chọn tốt hơn. Việc chúng ta nên làm là học cách bắt đầu những buổi nói chuyện khó khăn này và giúp cho người thân hiểu những điều có thể xảy ra và giúp họ chuẩn bị một tâm thế tốt hơn cho điều tồi tệ nhất.

Hy vọng sống với mọi giá đã dẫn tới việc nhiều người chết trong bệnh viện với ống truyền dẫn khắp cơ thể, mất ý thức và lịm dần trong nuối tiếc vì không có cơ hội tận hưởng tình yêu thương và niềm hạnh phúc bên gia đình, hay nói lời tạm biệt với những người thân yêu. Liệu mục đích sau cùng của y học có phải là để kéo dài sự tồn tại trong vô nghĩa như thế không? Tôi cho rằng điều đó là hoàn toàn sai trái, bởi các công nghệ y khoa và chữa bệnh có tân tiến đến đâu, bác sĩ vẫn chỉ là con người, tất cả đều hữu hạn và ai rồi cũng chết.

Tôi tin rằng ai trong chúng ta, dù ở bất kỳ độ tuổi nào, cũng có quyền mưu cầu một cuộc sống đúng nghĩa. Đó là khi ta được tự do quyết định và làm những điều chúng ta muốn, được an toàn, được yêu thương và sống hạnh phúc đến cuối đời mà không phải hy sinh những giá trị sống mà chúng ta tôn thờ. Vì vậy, khi mọi thứ đã không thể cứu vãn, người ta nên học cách chấp nhận, thừa nhận giới hạn bản thân và thiết lập một cuộc sống khả thi nhất trong khoảng thời gian còn lại. Tôi cho rằng việc đó quan trọng hơn việc đấu tranh với cái chết rất nhiều lần.

Chúng ta, ai cũng đang trên hành trình đến cái chết, chỉ là nhanh hay chậm hơn mà thôi. Cái chết là một phần tất yếu của đời sống, lựa chọn niềm vui hay nỗi sợ khi đối mặt với nó là lựa chọn của từng cá nhân. Nhưng hãy nhớ là bạn luôn có thể làm khác đi, luôn có thể đưa ra những quyết định dựa trên cái nhìn của một cuộc sống có giá trị, nỗ lực sống một cuộc sống ý nghĩa, trọn vẹn hơn mỗi ngày, vì ý nghĩa đời sống không nằm ở chỗ sống bao lâu, mà là chất lượng cuộc sống trong từng thời điểm ta còn tồn tại.

previous post
next post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mừng bạn đến chơi nhà!

Van Anh Le

Latest Posts

Subscribe & Follow

Instagram

Instagram has returned invalid data.

Keep in touch!

Copyright 2017 Thelagomliving. All Right Reserved