Tôi tình cờ phát hiện quyển sách này trong một lần đi dạo nhà sách Fahasa trên đường Nguyễn Huệ. Sách nhỏ xinh với trang bìa trắng đen khá ấn tượng, và một cái tựa đề dễ khiến bạn liên tưởng đến những tiểu thuyết diễm tình. Bình thường tôi sẽ bỏ qua những quyển sách với kiểu tựa đề dài dòng và trúc trắc như vậy, nhưng điều làm tôi chú ý đến quyển sách chính là những tấm bưu thiếp trắng đen được tặng kèm khi mua. Là một người yêu nhiếp ảnh, tôi cảm thấy mình có một niềm thích thú vô tận với ảnh film và ảnh trắng đen. Có lẽ vì thế mà tôi cảm thấy rất ấn tượng với những hình chụp trên bưu thiếp, dù chỉ hai màu chủ đạo nhưng bạn có thể cảm được “thần thái”, sự bí ẩn và thế giới quan của người chụp. Tôi ngẫm nghĩ ảnh đẹp vầy chắc bài viết cũng hấp dẫn nên tò mò đọc thử vài dòng, đọc hết trang đầu thì quyết định mua luôn. Trong khi chờ em gái đến đón, tôi ngồi giữa Bitexco ồn ào người qua kẻ lại, đã kịp vài lần lau nước mắt ngắn dài khi đọc hơn nửa quyển sách. Càng đọc về cuối càng thích. 

Đối với tôi, đây là một quyển sách ngọt ngào, khơi ngợi nhiều cảm xúc và suy nghĩ dành tặng tuổi đôi mươi. Mỗi bài viết là một câu chuyện tình, với chữ tình có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau:

“Nói gì thì nói, những gì tôi viết cũng vẫn cứ loanh quanh “ba cái chuyện yêu đương”: khi đứng trước hai tiếng “gia đình” cần được trân quý, đứng trước đam mê tuổi trẻ, trước cả những mặt xấu xí ở nơi mình đang sống, trước lũ bạn nhí nhố, trước một người đã từng xa lạ mà giờ thì mỗi sáng tỉnh giấc đều thấy hơi thở ấm nóng của “người-không-còn-xa-lạ” phả nhẹ vào sau gáy. Tôi mong những lời chào buổi sáng đầy hơi hướng “diễm tình ba xu” này ít nhất cũng sẽ khiến bạn mỉm cười.” –tác giả Nguyễn Mai Chi

Chính xác thì Chi không những lấy của tôi những nụ cười mà còn cả nước mắt với những suy nghĩ sâu sắc, đầy hiểu biết được truyền tải bằng một giọng văn mềm mại, cách viết nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng cũng đầy khí chất hiện đại và một chút nữ quyền. Ngôn từ cứ chầm chậm như “xem một cuốn băng nhựa cũ trên chiếc TV trắng đen ngày xưa”, và chạm đến tâm hồn tôi lúc nào không hay. Tôi thích nhất là những bài viết về tình cảm gia đình và tình yêu đôi lứa. Như bài Chi viết về cảm xúc của một đứa con xa quê hương mong ngày trở về bên gia đình. 

“Là con nít, chỉ chăm chăm háo hức được đi xa

Còn người trưởng thành, biết ra đi để có ngày trở về”

Tôi cho rằng, những ai chưa từng đi xa sẽ khó lòng hiểu được cảm xúc ấy đặc biệt như thế nào, những ai đã từng ở đó, chưa chắc đã có thể truyền tải cảm xúc một cách trọn vẹn như cách Chi kể câu chuyện của mình. Tôi tìm được sự đồng cảm sâu sắc vì bản thân cũng đã từng xa gia đình nhiều năm, cũng nhiều lần ngồi đếm số lần còn có thể gặp bố mẹ, cũng từng nhiều lần sụt sùi nhìn theo bố mẹ ở bên ngoài khu vực an ninh. 

Đi học rồi đi làm ở xa, mỗi năm chỉ về nhà có đôi ba lần, mỗi lần lâu nhất cũng chỉ được hai tuần. Nếu nhẩm tính thì chỉ còn vài chục lần được gặp bố mẹ nữa thôi sao? Bố già thế rồi mà con gái thì còn trẻ con, vẫn cứ nghịch ngợm sau lưng bố mẹ tưởng như ngày còn đi học. Con gái còn trẻ con, mà bố mẹ ngày ngày giục đi lấy chồng, để đêm giao thừa chỉ còn hai ông bà già ngồi nhắc lại những năm trước nhà cửa ồn ã thế nào với tiếng bọn trẻ chí chóe…

Ngày trở về, tôi hoảng hốt nhận ra ông bà ba mẹ đã già đi nhiều và thật khác với những gì tôi nhìn thấy qua màn hình máy tính. Nhà tôi lúc đó treo bao nhiêu là tranh thêu, có nhiều bức có chiều dài cả hai mét. Hỏi ra mới biết mẹ đã cặm cụi thêu mỗi khi thấy nhớ chúng tôi. Với tôi mỗi bức tranh là một lời nhắc nhở, hơn bao giờ hết tôi thấm thía hành trình tuổi đôi mươi rực rỡ của mình, tất cả là nhờ có ba mẹ và tình yêu vô bờ họ dành cho chúng tôi. 

 “Chẳng có con diều nào có thể sải cánh bay lượn trên bầu trời nếu như không có người giữ dây diều dưới mặt đất. Chẳng có chuyến phiêu lưu kỳ thú, chẳng có hành trình đầy thử thách và đẹp đẽ nào có thể trọn vẹn nếu như không có nơi để trở về”

Nói về tình cảm lứa đôi, ngoài những điều đẹp đẽ thì đối với Mai Chi, đó là một “cái bẫy an toàn”, bởi “sự an toàn và ấm cúng, chúng làm con người ta không muốn cựa quậy, chỉ ở yên một chỗ và tận hưởng. Cảm giác an toàn là một cái bẫy, nhưng ngay cả khi ta nhận ra mình đang bị trói chặt trong đó, ta cũng không muốn vùng chạy.” Tôi nghĩ Chi không chỉ nói cho riêng mình, mà còn nói hộ nỗi lòng của nhiều người. Bạn đã bao lần thấy mình rơi vào cái bẫy ấy và không muốn thoát ra?? Cứ như yêu một người cũng giống như bạn uống một ly rượu ngon, càng uống càng thích nhưng không được say vậy đó. Câu hỏi đặt ra ở đây là làm thế nào để giữ mình tỉnh táo? Mỗi người chắc có câu trả lời riêng cho mình, riêng tôi rất thích câu trả lời của Chi:

Nếu phải chọn lựa giữa yêu và sống, xin bạn đừng chần chừ một giây phút nào, hãy chọn yêu lấy cuộc sống trước đã

Nói nhiều quá lại lấy đi sự thú vị khi đọc sách, chỉ xin phép trích dẫn thêm vài đoạn mà tôi đặc biệt thích. Chúc bạn đọc sách vui :

“Tôi nghĩ việc đọc sách là cách đơn giản nhất khiến con người trở nên tốt hơn, bao dung hơn. Vì đó là cách duy nhất giúp bạn có thể sống qua nhiều cuộc đời, nhiều thân phận khác nhau, mà đã là là người từng trải thì bạn sẽ có cái nhìn khác về những việc xảy ra trướ c mắt, điềm đạm, chín chắn hơn, biết thông cảm cho người khác hơn”

“Là người trẻ chúng ta thường không muốn phải đi theo một con đường đã được vạch định sẵn, chúng ta thường đem những giá trị cũ ra bàn luận, lật lại vấn đề, đặt câu hỏi, chúng ta từ chối khép mình vào khuôn khổ. Cái chúng ta muốn là được tự do, được làm mọi thứ theo cách riêng của mình, nhưng chúng ta thường đặt ra nhiều câu hỏi “tại sao” tới mức quên đi những câu hỏi “như thế nào” 

“Tôi cảm thấy mình không đủ sức yêu anh và thế là tôi chọn sống trước đã. Tôi chọn ích kỷ, để không làm tổn thương chính mình, tổn thương cả những người khác. Lẽ dĩ nhiên, không bao giờ có thể nói rằng mình đã sống đủ, nhưng năm năm nữa, mười năm nữa, hay thậm chí nhanh hơn thế, một lúc nào đó, khi thời điểm chín muồi, sự hoang mang khủng hoảng này sẽ tự biến mất, bạn sẽ không còn băn khoan liệu mình có thực sự yêu hay chỉ đang nhầm lẫn tình yêu của đời mình với những rung động trong giây lát.Tôi đã chọn sống và chờ đợi thời khắc đó, khi tôi không còn do dự, không còn phải lựa chọn giữa sống và yêu, khi tôi biết mình vẫn có thể sống tốt nếu thiếu anh, nhưng chỉ đơn giản là tôi không muốn”

“Người yêu nhau tử tế, khi chia tay sẽ ra đi nhẹ nhàng, không cố ý để lại dấu vết nào trong cuộc đời bạn, dù chỉ là một lời nhận xét. Họ sẽ im lặng khi nghe thấy người khác vô tình nhắc đến bạn trong cuộc trò chuyện. Họ tránh trả lời những câu hỏi của người yêu mới về bạn, về mối quan hệ trước kia giữa hai người. Họ để bạn được tự do, được sống cuộc sống trước khi có họ. Họ để bản thân mình được nhạt nhòa đi, rồi biến mất hẳn trong cuộc đời bạn. Những người cũ tử tế đó, sự ra đi của họ khiến bạn nhẹ lòng, đối lúc thầm cảm thấy biết ơn”

Be Lagom,

MB

previous post
next post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mừng bạn đến chơi nhà!

Van Anh Le

Latest Posts

Subscribe & Follow

Instagram

Instagram did not return a 200.

Keep in touch!

Copyright 2017 Thelagomliving. All Right Reserved