Có thật là người ta có thể yêu một thành phố hoàn toàn xa lạ ngay lần đầu gặp gỡ không? Tôi tin là có, vì Đà Lạt với tôi luôn là một thành phố như thế. Đi nhiều nơi nhưng chưa đâu cho tôi cảm giác như được trở về cái tổ của mình, được ăn những bữa cơm ngon, được ôm ấp trong yêu thương, và được sạc đầy năng lượng như cách Đà Lạt vẫn làm cho tôi. Nơi đây đã trở thành một chốn quen thuộc, buồn hay vui đều có thể đến, nhớ sẽ quay về. 

Lần này tôi trở về cùng gia đình mình.

 

Trên đường lên ĐL, chúng tôi đã ghé qua chùa Linh Quy Pháp Ấn ở Bảo Lâm. Chùa tọa lạc trên một ngọn đồi cách quốc lộ 20 tầm 30km. Xe chạy men theo quốc lộ rồi rẽ vào đoạn đường đất, đi sâu vào phía núi tầm mười km. Đường lên chùa nhỏ hẹp, chỉ xe gắn máy mới đi được. Nếu bạn đủ can đảm có thể tự chạy xe lên, hoặc sử dụng dịch vụ người địa phương đưa đón với giá 50k/người. Chùa nhỏ, yên bình, phong cảnh hữu tình. Điểm đặc biệt nhất ở đây là cổng trời Quán Chiếu Đường nơi bạn có thể phóng tầm mắt ra không gian thoáng đãng, mây núi tầng tầng lớp lớp phía xa xa.

Ba tôi thích lái xe đi xa thành phố để trải nghiệm những cung đường đèo uốn lượn, còn tôi thích mở cửa xe cho gió lùa vào rồi hít đầy phổi cái không khí trong lành mát lạnh. Rất ư dễ chịu. Sáng ngày đầu tiên ở ĐL, chúng tôi đi núi Lang Biang vì cũng vài năm rồi chưa ghé lại nơi này. Lần đến này làm tôi tôi ngạc nhiên qua đỗi. Người đi Lang Biang đông như trẩy hội, xe nối nhau xếp hàng vào bãi đổ, người thì chen lấn mua vé xe jeep để lên đỉnh núi. Người đông mà công tác tổ chức chưa tốt nên gia đình tôi và nhiều người khác mất thời gian hơn dự kiến mới lên được tới nơi. Nếu bạn cũng đi ô tô, và được chỉ lên bãi đỗ xe phía trên đồi thì nhớ cử người ở lại mua vé xe jeep rồi hẳn chạy xe lên nha.

Đường lên núi cũng được mở rộng nên đi xe jeep không còn cảm giác sợ hãi khi hai xe lách nhau ở đoạn cua như xưa. Điều làm tôi ngạc nhiên thứ hai khi lên tới đỉnh Lang Biang là hình ảnh thành phố Đà Lạt bên dưới. Đâu đâu cũng là nhà, nhà ở nối tiếp nhà kính, những ngọn đồi phủ cây xanh chỉ còn thấy ở phía xa rất xa. Mọi thứ có vẻ chật hẹp, bức bách lắm. Điểm sáng giá của hành trình chính là bữa trưa ở quán Liên Mút ngay chân núi. Ở đây họ chỉ bán theo phần gồm gà nướng, salad dầu giấm, thịt xông khói, xôi lá cẩm, cơm lam, cháo gà, và một chai rượu chanh dây, với giá 120k/ phần. Vào mùa cao điểm, bạn nên gọi điện đặt trước vì khách rất đông. Họ chỉ nhận đặt từ hai phần trở lên. Nhà tôi có bốn người, đặt ba phần nhưng không thể ăn hết nên tôi chân thành khuyên bạn gia giảm số lượng khi đặt nha.

Sau bữa trưa no nê, chúng tôi đến đồi chè Cầu Đất, nằm cách thành phố tầm 30km. Đồi chè không có gì quá đặc biệt nhưng tôi cực thích đoạn đường đi. Trên đường trở về khách sạn, chúng tôi ghé qua chùa Thiên Vương Cổ Sát hay còn được biết đến với cái tên thân thuộc: Chùa Tàu hay Chùa Phật Trầm. Chùa nằm trên đường Khe Sanh, cách trung tâm thành phố chừng 5km. Đây là địa điểm quen thuộc của gia đình tôi. Mỗi lần lên Đà Lạt kiểu gì cũng phải sắp xếp sang chùa thắp hương như một thói quen. Chùa có lịch sử lâu đời, được xây từ năm 1958 bởi các nhà sư tông Hoa Nghiên và các phật tử người Hoa. Ban đầu chùa chỉ gồm ba gian nhà gỗ lợp mái tôn. Đến năm 1989 được trùng tu để đón Tam Thế Phật (Quan Thế Âm Bồ Tát, A Di Đà Phật, Đại Thế Chí Bồ Tát) thỉnh từ Hồng Kông. Tam Thế Phật được làm từ gỗ trầm hương, mỗi tượng cao 4m, nặng 1500kg. Những năm tôi còn bé, nơi đây lúc nào cũng đông du khách thập phương về viếng chùa trong khi những năm gần đây lượng khách giảm hẳn. Thế mà tôi thấy thích hơn, vì có thể cảm nhận không khí yên bình, tĩnh lặng trang nghiêm nơi cửa Phật.

Đà Lạt về đêm là một dịp tốt để lang thang chợ đêm hay ẩn mình trong những quán cà phê ngắm nhìn thành phố lên đèn. Lần này tôi tình cờ tìm thấy một quán cà phê ngon, đẹp, mang phong cách retro rất nghệ sỹ, tên là Tiệm cà phê tháng ba. Tiệm nằm trên đồi ngay đỉnh đèo Prenn, nếu bạn không ngại gió lạnh thì ngồi ngoài ban công ngắm toàn cảnh Đà Lạt về đêm. Chúng tôi chọn cho mình chiếc bàn ngay cạnh quầy pha chế, nơi có thể nhìn barista pha cà phê đầy nghệ thuật. Ba tôi gọi cappuccino, mẹ và em thích uống sôcôla nóng, còn tôi dù vẫn rất thích cà phê nhưng sợ mất ngủ nên gọi một matcha latte. Chúng tôi kể cho nhau bao nhiêu kỷ niệm từ những chuyến đi của mình, cùng lắng nghe những bài tình ca Pháp thập niên 60 rồi ngân nga theo điệu nhạc. Những lúc như vậy, tôi thấy mình thật đủ đầy, an nhiên sống. Càng lớn càng có nhiều vết thương, nhưng chẳng có vết thương nào không lành. Đến cuối cùng thì chẳng còn gì quan trọng nữa đâu.

Tôi thích những buổi tối yên bình nằm cuộn tròn trong chăn ấm khi bên ngoài không khí se lạnh, đọc quyển sách dang dở rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Tôi thích cảm giác mỗi sớm mai thức dậy, bước ra ban công, nghe tiếng thông reo trên đồi, nghe tiếng chim vành khuyên líu lo trên cành. Rồi pha cho mình một tách trà atiso ấm nóng, thơm lừng mà không đâu có thể ngon như khi thưởng thức ở vùng đất nó được sinh ra. Tôi thích cả những cơn mưa rào lạnh tê người, khi đó tôi sẽ mua cho mình một ly sữa đậu nành nóng, sau đó sẽ ngồi giữa quảng trường xem dòng người vội vã trở về nhà để tránh cơn mưa lạnh buốt. Nhưng có lẽ khoảnh khắc tôi thích nhất vẫn là những bữa cơm quây quần bên gia đình, cùng giành nhau phần đồ ăn yêu thích, hay nhường nhịn nhau miếng cuối cùng trên dĩa. Có hàng trăm chuyện mà ta chẳng thể nào nói hết qua tin nhắn hay điện thoại, ngồi ăn chén cơm cùng nhau là cơ hội để ta trải lòng về cuộc sống, về tình yêu, công việc, sức khỏe của nhau, rồi cả những điều kỳ lạ trên đời, những câu chuyện cười, những kỉ niệm vui không hồi kết. 

Nếu bạn thích ngồi ăn sáng giữa một vườn cây, thưởng thức món trứng chiên cùng phô mai và cỏ xạ hương thơm lừng, nhâm nhi chút cà phê rồi tráng miệng với trái cây nhiệt đới thì nhất định không thể bỏ qua Émai Dalat nha. Tôi cam đoan bạn sẽ ngây ngất với khu vườn xanh mướt các loại dây leo, hoa hồng đủ màu sắc và đồ ăn đậm chất Ý ở đây. Ai đó đã nói bí quyết để trở nên tinh tế hơn trong cuộc sống là bao quanh mình bởi những điều đẹp đẽ và tử tế. Hãy nuôi dưỡng tâm hồn bạn bằng những yên bình, thanh thoát, những trong trẻo dịu dàng của thiên nhiên cây cỏ, rồi chẳng sớm bạn sẽ thành người bình thường hạnh phúc thôi. Tháng bảy của tôi khép lại với thật nhiều yêu thương như vậy đấy. Hôm nay là ngày cuối cùng rồi, khoảnh khắc nào của tháng khiến bạn nhớ nhất?

Be Lagom,

MB

previous post
next post

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mừng bạn đến chơi nhà!

Van Anh Le

Latest Posts

Subscribe & Follow

Instagram

Instagram did not return a 200.

Keep in touch!

Copyright 2017 Thelagomliving. All Right Reserved